fbpx
Chào bạn,
Tôi là Xuân, tôi không biết làm sao bạn đã trở thành bạn bè trên Facebook với tôi, có thể chúng ta đã quen nhau ngoài đời, hay bạn biết tôi từ 1 lớp học kinh doanh, hay 1 người bạn giới thiệu cho bạn. Cũng có thể bạn ngẫu nhiên thấy tôi.

Nhưng dù sao thì bạn cũng đã đến đây, và rất vui khi thấy bạn ở đây để trò chuyện cùng tôi, chuẩn bị ngồi đọc “đoạn văn giới thiệu bản thân không theo cấu trúc nào” của tôi ở đây. Bỗng nhớ thời đi học tôi viết văn cực tệ, các bài văn viết luôn luôn chỉ 3 hoặc 4 hoặc 5, cao nhất là 6 điểm, thế mà suốt năm nay tôi kiếm đc nhiều tiền là nhờ công lớn của môn “viết văn” đấy, nhưng lần này tôi học nó ở trường đời.

Dưới đây tôi sẽ giới thiệu bản thân khái quát và ngắn gọn rồi lồng ghép vào đây một vài bài học và ý tưởng tôi đã trải nghiệm mà nó giúp tôi thay đổi hoàn toàn cuộc sống . Hy vọng qua bài viết này chúng ta không chỉ hiểu nhau hơn mà bạn còn học được nhiều bài học sương máu từ tôi. 

Tôi sinh ra và lớn lên tại vùng nông thôn ngoại thành Hà Nội, đó là Sóc Sơn, bố mẹ tôi vẫn sống ở đó, còn tôi đã lên Hà Nội kinh doanh 2 năm nay. Tôi vẫn luôn tự hào về bố mẹ mình, họ là những người luôn yêu thương và đặt trọn niềm tin ở tôi.

Bố mẹ sinh ra 4 anh em trai, tôi là con út, tôi cách anh thứ 3 của mình 10 tuổi, cách anh cả gần 20 tuổi, hỏi mẹ sao đẻ con muộn thế, mẹ bảo tao định không đẻ nữa xong bố mày bảo cố lấy cô con gái, xong cuối cùng lại ra mày, kk, thật may mắn khi mà suýt nữa thì tôi không đc có mặt trên cuộc đời này rồi.

Nhà tôi nghèo đến nỗi 2 anh trai đầu của tôi phải bỏ học khi mới học hết cấp 2 vì nhà không còn xu nào để đóng tiền học, anh thứ 3 thì mò cua bắt ốc suốt ngày cùng với sự trợ giúp của anh cả và anh 2 nên cũng học được hết 12, tôi thì may mắn hơn cả, lúc đi học thì cả 3 anh đã đi làm và phụ bố mẹ nuôi tôi học hết 12, đợt đó tôi cũng hay bị đứng xó vì tội “bố mẹ đóng học muộn”. Hè đến, tôi cũng thử đi bắt cua giống các anh và các thằng bạn trong xóm xem, ôi thôi không hiểu sao, chúng nó bắt được cả cân rồi mình vẫn chưa được 1 lạng, mình thò chân xuống nước thì sợ đỉa cắn, thò tay vào hang thì lại sợ cua kẹp tay và sợ rắn cắn, còn mấy thằng bạn thì thấy hang nào xục hang đấy, lúc bé mình nhiễm tính của con gái sao ấy, thử đi bắt cua bao lần vẫn không được vì sợ đủ thứ. Tôi nhớ những bữa ăn, cả tháng mâm cơm cũng chỉ có rau và nước canh, tôi lúc bé không biết ăn rau nên lúc đó toàn ăn món muối trộn mỡ ăn với cơm. Anh em chúng tôi còn thường ăn tranh khoai lang của lợn, mỗi lần mẹ đổ nồi cám lợn ra, mấy anh em lại chạy đến vớt những con khoai lang chín nhừ để ăn. Tôi nhớ cả những hè chăn bò, chơi đủ thứ trò, chơi trốn tìm, đi bắn chim, câu cá, trộm hoa quả, trộm ngô trộm khoai nướng ăn, rồi vào năm học tôi nhớ những trò ô ăn quan ở sân trường, nhảy dây, gẩy khơ, bắn bi, thổi vòng,… Nếu bạn sinh ra trong thời 8x 9x ở vùng nông thôn chắc hẳn cũng có trải nghiệm tuyệt vời như vậy phải chứ. 

Thời đi học, tôi bình thường như 80% mọi người, không quá giỏi, không quá dốt, không quá nghịch ngợm hay cá biệt.

Đến thời cấp 3, tôi bị nghiện điện tử, tôi xin tiền đi học thêm như bạn bè nhưng khác họ là tôi đóng tiền đó ở quán net chứ không phải cho trường. Có lẽ đây là điều hối hận nhất của tôi thời đó, bố mẹ tôi không hề hay biết cũng chưa bao giờ nghi ngờ, có lẽ vì quá tin tưởng tôi, vẫn yêu thương tôi và cho tôi tiền học thêm hàng tháng trong khi tôi thản nhiên đóng tiền đó cho những trò chơi vô bổ. Tôi thấy có lỗi hơn nữa khi những lần bố mẹ phát hiện, bố tôi ra tận nơi gọi tôi về, tôi hết sức ngạc nhiên khi tôi không bị ăn cái dép hay cái ghế vô đầu như lũ bạn khi bố mẹ nó phát hiện, bố tôi đơn giản chỉ gọi tôi về, nhắc nhở, không đánh đập. Bố tôi cũng vài lần mất công tìm tới tận quán tôi chơi, nhiều lần đi tìm cả chục quán mới thấy tôi, nhưng lần nào cũng vậy, không đánh tôi, điều đó làm tôi thương bố mẹ hơn và tự hứa bỏ điện tử vài lần. Ôi nhưng sao lần nào cũng chứng nào tật nấy, thương vẫn thương nhưng sao thấy lũ bạn nó chơi vui vẻ tôi không thể kiềm chế được, lại phải chơi cùng.

Bây giờ nhìn lại tôi mới thấy bài học này thầy tôi dạy luôn luôn đúng dù ở thế kỷ nào đi nữa, đó là “Môi trường mạnh hơn tư duy”. Môi trường sẽ hình thành lên con người bạn dù đó có phải là con người bạn muốn hay không. Nếu bạn đang chật vật và không thích cuộc sống hiện tại, hãy xem lại môi trường của mình, xem lại những người mà mình đang dành thời gian, họ đang khiến mình nghĩ gì, đọc gì, làm gì , họ có phải là người mình muốn trở thành không? Đây là 1 vấn đề quan trọng đáng để xem xét. Đừng để tới một ngày nào đó bạn phải thốt lên “Trời ơi! Tại sao tôi lại ra nông nỗi này”

Tiếp tục câu chuyện. Khi sự tập trung chuyển sang game thì tất nhiên kết quả học tập sa sút, cuối năm đi thi đại học, điểm của tôi chẳng đủ vào trường nào ra hồn cả. Lúc đó bố mẹ tôi rất buồn và mẹ còn an ủi tôi “Thôi ở nhà đi làm công nhân rồi lấy vợ sinh con, đại học bây giờ mất mấy năm rồi cũng thất nghiệp đầy ra, rồi thì lương thấp tẹt ý mà”. Lúc đó tôi cũng không có ý kiến gì thêm vì có lẽ chẳng có lựa chọn nào khác nhưng trong thâm tâm tôi luôn muốn làm điều gì đó hơn thế…

CÓ VẺ ÔNG TRỜI HIỂU ĐIỀU TÔI MONG MUỐN, VÀ 1 CƠ HỘI ĐẾN VỚI TÔI.

Lúc đó, có trường chuyên đào tạo đồ họa và lập trình (tôi không tiện nói tên trường ở đây) gọi đến cho tôi, họ nói trường họ chỉ cần học 3 năm cam kết 100% có việc làm, thậm chỉ ngành này việc làm lương thấp thì 10 triệu, có kinh nghiệm tầm 2 năm là lương 15 triệu. Tôi thực sự thấy hấp dẫn, và nó cũng giải quyết vấn đề mà mẹ tôi nói “đa số sinh viên ra trường không có việc làm hoặc việc làm lương thấp”.

Sau hơn 1 tháng ròng rã, trường đó chăm sóc tôi và bố mẹ tôi thì cuối cùng họ đã chốt được. Tôi nhập học trường đó, bố mẹ vay mượn khắp nơi đóng cho tôi 30 triệu tiền học 3 năm đó ( vì nếu đóng 1 năm 1 thì mỗi lần phải đóng 15 triệu, tổng 45 triệu, nhà tôi thì nghèo nên đã tìm mọi cách để đóng 30 triệu kia rồi)

Tôi lên HN học như bao bạn sv khác, lúc đó ko ước mơ, ko tham vọng, ko tin bản thân có thể làm điều gì đó…Nửa năm sau tôi tình cờ thấy quyển sách “Tôi tài giỏi, bạn cũng thế” đặt ở dưới ngăn bàn kí túc xá phòng tôi, chắc là các anh khóa trc để quên, nhìn tên cuốn sách tôi chẳng mấy hứng thú, nhưng rảnh quá tôi thử lấy ra đọc xem sao và thật ko thể tin nổi, tôi bị cuốn vào nó, vì tôi đọc đc những thứ rất mới mẻ mà chưa bao giờ thấy. Đọc xong cuốn sách, tôi bắt đầu có ước mơ, tham vọng và niềm tin rất lớn vào bản thân. Khi tiếp cận những thứ đó tôi chợt nhận ra thầy ở trường của mình không thể dạy mình cách để trở nên giàu có và hạnh phúc nên tôi quyết định bỏ học để đi xây dựng sự nghiệp của mình. Quả thực đây là 1 quyết định rất khó khăn, bỏ học thì tôi không biết làm gì, đi đâu về đâu, tiền kiếm thế nào, và hơn thế nữa là 30 triệu học phí 3 năm kia bố mẹ tôi vay mượn khắp nơi cho tôi bây giờ vứt sao? 30 triệu hồi đó với tôi như 500 triệu bây giờ vậy, tôi tiếc vô cùng. Nhưng cũng từ đó, chuỗi ngày tự học, tự phát triển của tôi bắt đầu, tôi bắt đầu mua những cuốn sách, những khóa học về với mong muốn cuộc sống tốt đẹp hơn. Tôi bỏ học ko phải để ko học, mà là để có thời gian học thứ tôi muốn nhiều hơn. Các bạn cùng trang lứa ngày học 3-4 tiếng, tôi học >12 tiếng. Đó là lý do sau 2 năm, thu nhập của tôi gấp 50-60 các bạn học của tôi.
Đúng như thầy Jim Rohn nói ” Học kiến thức ở trường giúp bạn kiếm sống, tự học giúp bạn giàu có”

CHUỖI NGÀY GIAN KHỔ VÀ NHỤC NHÃ CỦA TÔI PART 1.

Bỏ học đồng nghĩa với tôi đã tự tay đốt con thuyền thu nhập mà bố mẹ chu cấp, đồng nghĩa với tôi phải tự lập từ đây. Khi đó tôi chẳng có kỹ năng gì để kiếm tiền hết mà lại đang nợ đống tiền vì vay bạn bè đi học các diễn giả dạy làm giàu, không còn cách nào khác tôi phải làm một vài công việc mà mỗi lần kể lại, tôi lại thấy xấu hổ, ngại ngùng: Đi vòng quanh hồ gươm chào bán những gói bỏng ngô, những chiếc áo thun, rồi cả những chiếc lá khô ở dưới đất nhặt lên và đi bán nó (đi bán hàng với tâm thế cầu xin mọi người mua hàng cho mình đúng là 1 ác mộng với tôi). Tôi bán miệt mài từ sáng đến tối, có hôm quá giờ xe bus, ko có tiền đi xe ôm, tôi phải đi xin ngủ nhờ. Tất nhiên, tôi chẳng bán được bao nhiêu, hệ quả để lại là suốt gần 2 tháng đó, mỗi ngày tôi chỉ ăn 1 hoặc 2 bữa cơm, 1 cân cá mắm và 1 thùng mỳ tôm làm thức ăn cho tôi suốt 2 tháng dài dằng dặc đó.

Không thể chịu nổi nữa, tôi đi tìm 1 công việc để vừa có thể phát triển vừa kiếm thêm thu nhập.


CHUỖI NGÀY GIAN KHỔ VÀ NHỤC NHÃ CỦA TÔI PART 2.

Tôi xin vào công ty 1 anh Start up, anh ấy kinh doanh đào tạo và các sản phẩm thông tin, nhưng 1 thằng chẳng có kỹ năng gì như tôi tất nhiên anh ấy không nhận rồi. Nhưng tôi không bỏ cuộc, tôi xin làm việc không lương để được chứng minh năng lực (hồi đó quả là 1 quyết định mạo hiểm, tôi đang nợ tiền, ko có chu cấp của bố mẹ và đi làm công việc không lương, nhưng may mà tôi vẫn xoay sở để vượt qua điều này)
Sau 1 tháng không lương, tôi được làm chính thức với mức lương 2,5 triệu/ 1 tháng. Trong quá trình làm việc tôi còn bị nhục hơn Part 1 vì sếp tôi rất nóng tính cộng với việc tôi ngô nghê vô dụng ở thời điểm đó, tôi bị ăn chửi hàng ngày, thỉnh thoảng ăn bạt tai nữa, mỗi ngày trung bình tôi ăn chửi khoảng 4 lần. Sau 8 tháng tôi nghỉ việc, tôi biết ơn người anh đó rất nhiều vì đã chửi đánh tôi để tôi chịu đc áp lực giỏi hơn, tôi học được rất nhiều thứ hay từ anh, những bài học giúp tôi phát triển nhanh chóng.

NHỮNG THÀNH CÔNG NHỎ ĐẦU TIÊN.

Lúc này đã là cuối năm 2017, tôi quyết định xin nghỉ việc rồi về quê ăn tết luôn. Sau khi ăn tết 2018 xong tôi tự kinh doanh tại nhà với số vốn bằng 0 và thu nhập 20 đến 30 triệu mỗi tháng bằng những sản phẩm thông tin như tài liệu, khóa học, phần mềm, coaching online. Tất nhiên đó là một bước tiến nhỏ với tôi, sau 1 năm học tập và làm việc tôi đã có thu nhập gấp 4 gấp 5 những người làm công ăn lương kinh nghiệm vài năm rồi. Nhưng thành công quan trọng hơn nữa đó là tư duy của tôi đã thay đổi, những lối tư duy của ng nghèo dần đc thay thế bởi những tư duy của ng giàu, tôi tích cực hơn, trưởng thành hơn.
Quan điểm của tôi: Người trường thành không phải là người ở độ tuổi trưởng thành, mà người trưởng thành là người không đổ lỗi cho ngoại cảnh, không kêu ca, than phiền, chịu hoàn toàn trách nhiệm ở bản thân.

4 tháng sau, tôi lại lên HN, lý do là tôi không thể ở quê được nữa, vì xung quanh tôi đều là người nghèo, dù bạn là ai, đến từ đâu, giỏi giang thế nào, thì bạn vẫn luôn bị môi trường ảnh hưởng. Những ng thầy thành công thường nói với tôi ” con người là sản phẩm của môi trường”. Bạn hãy nghiêm túc xem xét lại môi trường của bạn, những người mà bạn hay dành thời gian tiếp xúc, đừng coi thường sức mạnh của môi trường. 

Lên HN tôi bắt đầu công việc mới tại 1 công ty dược mỹ phẩm với mức lương 3,5 triệu 1 tháng và đồng thời tôi phải bỏ hệ thống kinh doanh mang lại cho tôi 30 triệu mỗi tháng kia (mục đích chính của tôi lúc đó không phải là thu nhập mà là học cách họ xây dựng mô hình kinh doanh). Sau 2 tháng làm sale, doanh số của tôi rất thấp và tôi khá chán, tôi xin nghỉ việc và xin làm marketing, làm marketing 2 tháng cũng kết quả không đâu vào đâu, tôi cực chán những công việc gò bó như thế này, tôi đến cty làm như cái xác ko hồn, suốt ngày buồn ngủ vì chán. Mới đầu tôi còn nghĩ với khả năng của tôi thì việc trở nên xuất sắc tại công ty này là điều hiển nhiên, nhưng vì lý do nào đó, ở đây kết quả của tôi chẳng hơn được ai…

MỘT THAY ĐỔI LỚN ĐẾN VỚI TÔI…

Rồi tình cờ tôi phát hiện Easy1up qua 1 người bạn trên facebook, một hình thức, một mô hình học tập và kiếm tiền rất tuyệt vời đem lại cho tôi 33.000$ ( trừ chi phí QC đi thì rút về túi khoảng 720 triệu) trong 8 tháng học và làm, cái hay là càng làm, thu nhập các tháng sau càng tăng, làm thuê tôi có thu nhập 5tr/tháng, vậy để kiếm đc 720 triệu, tôi phải mất 12 năm, 8 tháng bằng thu nhập của 12 năm, bây giờ viết ra những dòng này tôi vẫn còn bất ngờ trước sự thật này. Tất nhiên đây không phải kết quả trên trời rơi xuống, mà kết quả này đến do suốt hơn 1 năm qua tôi đã không ngừng học tập và phát triển, hàng trăm quyển sách, hàng chục khóa học, khóa huấn luyện tôi đã trải qua, mỗi tối tôi đều ngồi ì trong phòng để rèn luyện bởi vì tôi luôn nhớ lời thầy tôi dạy “Điều bạn làm từ 18h đến 24h sẽ quyết định lên bạn là ai”. Và thời gian đó tôi học tập, đọc sách, nghe audio, tham gia khóa học. Và tất nhiên tôi cũng dành thời gian để đi chơi nữa chứ không phải học suốt như vậy.
Thời gian đầu tham gia, tuy tôi chưa có chút kiến thức nào về Affiliate để làm Easy1Up nhưng tôi có tư duy đúng, tư duy đúng đến từ đọc và học những người thành công và giàu có, có tư duy tốt rồi bạn bước vào bất kể ngành nghề gì cũng sẽ đi nhanh hơn rất nhiều, vượt qua nhiều người có kinh nghiệm làm Affiliate.

Điều tuyệt vời nhất không phải là tôi kiếm được thu nhập lớn từ nó mà là tôi trở thành con người có giá trị hơn, thông thái hơn, kỷ luật hơn,… Và ngay cả khi mất hết số tiền này, thì tôi đã biết cách kiếm lại, hơn nữa, tôi có cơ hội hướng dẫn, phục vụ những người khởi nghiệp, những người muốn cuộc sống của họ thay đổi tích cực như tôi, mặc dù tôi chưa phải ai, chưa phải 1 triệu phú nhưng kiếm đc nhiều triệu đồ là điều chắc chắn xảy ra trong tương lai, tôi không muốn đến khi tôi trở thành triệu phú mới chia sẻ lại cho mọi người những thứ bổ ích, như vậy sẽ muộn mất, mà tôi muốn làm điều đó ngay bây giờ.

ƯỚC MƠ CỦA TÔI.

Tôi có một mục tiêu quan trọng cần đạt được muộn nhất là 1/1 năm 2021 đó là trở thành 1 triệu phú đô la, 2024, có 5 triệu đô. Xa hơn là năm 2029, tôi sở hữu 1 business lớn trị giá 100 triệu đô, tôi sẽ hoạt động cả kinh doanh và đầu tư song song để bắt tiền làm việc cật lực cho tôi. Tôi biết rằng, càng có nhiều tiền thì tôi càng có thể giúp nhiều người hơn, cuộc sống càng thú vị hơn, càng đáng sống hơn, bạn phải có trách nhiệm kiếm tiền, trách nhiệm trở nên giàu có, vì k có tiền, bản thân bạn còn lo chưa xong sao giúp ng khác? Thầy tôi từng nói điều giá trị nhất của việc đạt được 1 triệu đô không phải là có 1 triệu đô, mà là con người mà mình trở thành, những ng mà ta phục vụ trong quá trình đó, những kỹ năng, những phẩm chất giúp ta kiếm được 1 triệu đô quan trọng hơn số tiền 1 triệu đô bởi với kỹ năng và con người mà tôi trở thành đó, thì dù có phá sản tôi cũng sẽ nhanh chóng kiếm lại 1 triệu đô tiếp theo.

5 đến 7 năm nữa, khi mà có những thành tích lớn trong cuộc sống, tôi sẽ bắt đầu xuất bản những cuốn sách và khóa học trực tuyến về khởi nghiệp cho những bạn trẻ từ 18-24, bởi nếu không có những cuốn sách hay khóa học kiểu như vậy, chắc chắn tôi đã không có được như ngày hôm nay.

Tôi muốn đứng sân khấu 1000 người chia sẻ về chủ để phát triển bản thân, kinh doanh, đầu tư, marketing, bán hàng – Đó là những chủ để tôi vô cùng thích thú.

Với tôi, giá trị không phải những thứ tôi nhận được mà là những thứ tôi cho đi.
Trong quá trình làm Affiliate cho Easy1Up, vừa có cơ hội phục vụ mọi người, vừa kiếm đc tiền mà tôi tiện đường học tiếng Anh luôn bởi sau này tôi muốn đi 50 quốc gia khác nhau trên thế giới để du lịch, học hỏi, tôi phải thành thạo ít nhất là tiếng Anh. Được sử dụng những ngôn ngữ mới là thứ mà bao nhiêu tiền cũng không mua được, phải học thôi.
Tôi tin là tôi xứng đáng với tất cả những điều tuyệt vời trên. Và tôi tin bạn cũng vậy, bạn xứng đáng có cuộc sống bạn mong muốn…

Phù…khá dài rồi phải không nào! Nếu bạn đã đọc hết thì cảm ơn bạn rất nhiều, tôi thưc sự rất vui và yêu quý bạn khi biết điều đó. Nếu bạn yêu quý tôi hay học đc bài học gì đó qua những chia sẻ này, hãy comment để tôi đc biết nhé!